Bỗng dưng niềm vui chạy đâu mất. Ko hẳn là nỗi buồn, chỉ cảm giác trống rỗng, bước đi bất định. Những ngày tháng 8, gió thật khéo trêu ngươi. Nếu là những ngày còn bé, sẽ ngẩng mặt lên trời, hít lấy hít để cái ko khí trong lành này… Nhưng… lớn rồi… miên man nghĩ về ước muốn khi còn đôi mươi. Lúc đó ước sau này người yêu mình sẽ cầu hôn mình, anh quỳ xuống, mở ra hộp nhẫn, mình sẽ thật ngạc nhiên & hạnh phúc ko nói lên lời… Còn bây giờ, chẳng biết mình đang đặt mình vào tình thế nào. Mọi thứ cứ vỡ òa… Mình ko muốn cứ phải chủ động như này nữa… mình mệt rồi… & cảm thấy tổn thương lòng tự trọng nữa. Tại sao cứ phải là mình giục giã…  Mình là con gái mà, mình đâu có kém cạnh ai, cũng thông minh, xinh đẹp mà… Bao nhiêu ng nói ra nói vào, cũng có bao nhiêu mối quan hệ khác lôi kéo nhg mình vẫn kiên định vs anh, bỏ qua cả cái tôi cao vợi của mình… Thực sự là mệt mỏi rồi…

Advertisements