Hnay nói chuyện vs anh bạn về ước mơ sống trg đời, ô ấy bảo: “Xưa anh cũng nghĩ mãi, tìm kiếm mãi, rồi thì thấy mục đích sống của mình là sống sao cho Tử tế”. Ồ, sao nghe nó vĩ mô vậy. Mình cười. Rồi ổng hỏi lại: “Thế em nghĩ mình đã sống Tử tế chưa”. Ôi chào, có j mà ko hào sảng vỗ ngực: “Em tự thấy mình tử tế lắm, chả đối ác vs ai bao h, vẫn tràn trề lòng trắc ẩn vs những ng xung quanh”. “Thế em đã tử tế vs bản thân chưa”… Khựng lại 2s & nhớ ra bao lần tự làm khổ mình, tự ngồi, tự khóc, tự nặng nề… Hóa ra… mình chưa Tử tế.

… Tan tầm, vội vã phi xe máy về ra công viên thể dục… Xịch, 1 thằng xe máy đi ko tử tế, kiểu cắt ngang đầu xe mình. “Ng chưa Tử tế” hét lên: “Đi như thế à!” thằng ko tử tế nó bơ, nó ko thèm nhìn lại, ko thèm xin lỗi. Đã thế thì vứt cha cái chỗ tử tế còn lại: “Mẹ mày”. Chửi rất gọn & đanh… Thằng ko tử tế phóng mất dạng.

… 6h30, thong thả lái xe về nhà, gom lại những tử tế đánh rơi… Để thấy thương bà cụ ngồi vỉa hè bán quạt giấy suốt mùa nóng cũng như mùa lạnh… Để thấy thương ông cụ dắt bộ xe thồ toàn điếu cày giữa dòng đường ùn ứ khói bụi… Giữa thành phố này còn mấy ng hút thuốc lào để cụ bán điếu ko nhỉ…

… Vẫn giữ trg lòng những mảnh tử tế định bụng đêm nay sẽ ôm đi ngủ, biết đâu nó sẽ ngấm dần vào da thịt. Và cũng biết đâu ngờ mình sắp được xem những cảnh “như trong phim” mà mình là khán giả bất đắc dĩ. Con bé tầng dưới, nhan sắc ổn, công việc ổn, chỉ có mỗi chuyện yêu đương là ko ổn. Và hnay nó ko ổn thật, nó khóc, nó kể chuyện đã phải bỏ đứa con mới hình thành, ngay khi bác sỹ vừa lôi những công cụ dùng để tác nghiệp từ tử cung nó ra thì thằng ng yêu số 2 của nó phũ thẳng vào mặt nó như nào, ruồng bỏ nó trg cơn đau như nào… Kể ra cũng là nhân quả, nhưng cùng là phận phụ nữ vs nhau, mình vẫn thấy thương. Mong là cái giá nó phải trả cũng chỉ đến đây chứ đừng dai dẳng về sau.

//Giữa thành phố, giữa tối 20/10, giữa bình yên của tình yêu, của hiện tại… vài dòng về những số phận xung quanh//

Advertisements